Insane
(QC) Kho tải game miễn phí "khủng" nhất Việt Nam
[Android] - Wap tải game miễn phí...
SMS Valentine - Dành Tặng Tình Nhân 2014
SMS xếp hình ĐỘC, ĐẸP và Ý NGHĨA cho ngày Tình yêu - 14/2
Game Hồ Ly 3D – Kiệt tác game “full” 3D duy nhất trên Mobile.
Hồ Ly là game gMO di động đầu tiên “full” 3D duy nhất trên thị trường “chào xuân” Giáp Ngọ 2014
Tải miễn phí
Trình duyệt Uc Browser hack tốc độ nhanh gấp 10 lần Opera mini và tiết kiệm đến 90% lưu lượng truy cập, phiên bản MỚI nhất...tải về»

Ads Tải game Android cực HOT cho dế yêu của bạn
Ads Phim người lớn - hot clip cực hấp dẫn

Wap giải trí & download miễn phí cho điện thoại di động

HOME
MP3SEARCH
SMS Kute Valentine 14/02 -Tin nhắn hình Valentine đẹp SMS Kute Valentine 14/02 -Tin nhắn hình Valentine 2014 siêu đẹp
Những Game Online (miễn phí)

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
HOME > Đọc Truyện Hay

[Truyện ngắn] Chân trời có nắng

Vũ Phong ngẩng đầu lên, rời sự tập trung khỏi cuốn sách nâng cao Hóa vô cơ 12, đôi mắt nâu trầm sâu thẫm làm cho gương mặt cậu ấy càng có phần nghiêm nghị. Cậu ấy nghiêm túc nhìn tôi sau khi nghe tôi nói ra lời đề nghị có phần quá đáng ấy. Tôi bối rối nhìn xuống những dòng phương trình rối rắm đầy trên trang giấy nháp bị đè dưới khuỷu tay cậu ấy, cũng chẳng có một điểm nhìn cụ thể, chỉ là tôi muốn tránh ánh nhìn ấy mà thôi. Tôi không muốn cậu ấy thấy sự phức tạp trong mắt mình lúc này. Vũ Phong là một chàng trai rất hiền, nhưng tôi luôn cảm thấy sợ hãi mỗi khi cậu ấy thật sự nghiêm túc. Những lúc ấy, mắt Phong luôn không chớp, nhìn thẳng vào người đối diện và chẳng có nụ cười rực rỡ nào như bình thường cả, nó làm tôi phát run lên, cứ như thể tôi đã thực sự làm ra việc gì rất có lỗi vậy.
Hai bàn tay tôi vẫn túm chặt lấy vạt áo đồng phục vốn đã đủ nhàu nhĩ khi bị tôi vò nát suốt tiết học trước rồi. Quanh tôi và Phong như có một khoảng yên tĩnh đến ngột ngạt, dường như không khí ồn ào của giờ ra chơi cũng chẳng ăn nhập gì với không gian nơi tôi và Phong đang ngồi lúc này. Tôi nghĩ tôi nghe được cả tiếng tim của mình đập binh binh trong lồng ngực. Tiếng “cạch” nhẹ nhàng do cây bút chì lăn xuống đất cũng làm tôi phải giật mình. Tôi như một bị cáo đang đứng trước quan tòa, và vị quan tòa đó đang nhìn chăm chăm vào tôi, dường như đang cân nhắc một hình phạt phù hợp nhất vậy. Phong rời mắt khỏi tôi, xoay người, cúi xuống gầm bàn, nhặt cây bút chì lên, lúc này tôi mới vụng trộm thở ra một hơi.
Khi Phong ngồi ngay ngắn lại trên ghế, cậu ấy kẹp cây bút chì vào giữa một cuốn vở, cuối cùng mới chịu mở miệng:
- Cậu đang đỏ mặt lên đấy. Chẳng phải cậu không muốn mọi người biết chúng ta là một đôi sao? Cậu về chỗ đi, tan học tớ đợi cậu ở chỗ cũ nhé!
Tôi sững sờ, thậm chí còn cảm thấy mặt mình càng lúc càng đỏ hơn. Phong cười cười, giống như cậu ấy chẳng để những lời tôi vừa mới nói vào trong đầu, sau đó lại quay lại với bài hóa còn đang bỏ dở. Phong là thành viên của đội tuyển Hóa, vừa rồi cậu ấy còn đạt giải Nhì quốc gia môn Hóa học và được tuyển thẳng vào một trường đại học danh tiếng ở thủ đô. Nhưng Phong vẫn không dừng lại, cậu ấy vẫn miệt mài ôn tập, bởi tôi biết, ước mơ của Phong là thi vào Đại học Y Hà Nội.
Tôi cảm thấy buồn bực kinh khủng. Chắc chỉ có tôi mới hiểu, tôi đã gặp phải khó khăn như thế nào khi quyết định chuyện này, nhưng sao tôi có thể nói ra điều đó được. Cổ họng đắng ngắt, khó khăn lắm tôi mới nuốt vào được một ngụm nước bọt, sau đó gian nan mỉm cười đáp lại cậu ấy một cái, và chậm chạp quay trở về chỗ ngồi. Lúc bước đi, tôi cũng không quên liếc nhìn về một chỗ ngồi ở góc lớp, nơi ấy đã một tuần nay không có người ngồi. Và chủ nhân của chỗ ngồi ấy, cũng là bạn thân của cả tôi và Phong – Minh Phương.
Tôi phát hiện ra một điều rằng, đau khổ nhất không phải là từ bỏ một người không thuộc về mình mà chính là phải từ bỏ người đó khi cả hai bên vẫn còn tình cảm với nhau. Nó đau đớn đến mức chỉ cần chớm nghĩ tới là đã có thể làm cho tôi khóc đến rối tinh rối mù rồi. Tôi luôn ghét bản thân ở điểm này, yếu đuối, luôn nhượng bộ người khác và sẵn sàng giả dối với chính trái tim của mình. Tôi ghét, nhưng không hiểu sao Phong lại thích. Phong từng nói Phong thích tính cách của tôi, nhẹ nhàng, suy nghĩ đơn giản và không biết tính toán, so đo. Mặt khác, Phong cũng luôn dặn dò tôi không nên lúc nào cũng nhận phần thiệt thòi về mình, bởi dần dần, tôi sẽ trở thành người luôn thích cam chịu, không có tinh thần đấu tranh nữa.
Tôi mang theo tâm trạng nặng nề ấy trong suốt tiết học cuối cùng, tới tận khi tôi tới chỗ hẹn với Phong, đầu óc tôi vẫn mê mê mang mang trong những suy nghĩ nửa muốn, nửa không, nửa hối hận vì đã nói, nửa lại quyết tâm sẽ không thay đổi chủ ý của mình. Tôi nặn ra một đống những lời thoại mà chút nữa tôi sẽ ‘diễn’ cho Phong nghe, mải suy nghĩ, tôi không nhận ra mình đã tới điểm hẹn từ bao giờ.
Nơi tôi và Phong thường gặp nhau chính là dưới hàng dừa nhìn ra bãi biển cát trắng phau cách nhà chúng tôi chỉ khoảng 5 phút đạp xe. Thực ra, nó không phải là nơi của riêng tôi và Phong, mà còn có cả Minh Phương nữa. Chúng tôi là bộ ba chơi thân từ hồi còn học chung tiểu học, bãi biển vắng vẻ này là nơi mà chúng tôi thường ra ngồi học nhóm với nhau. Dưới những gốc dừa và trên bãi biển cát trắng này, chúng tôi đã cùng chơi, cùng học, cùng chia sẻ với nhau những kỷ niệm đáng nhớ nhất của tuổi học sinh. Tôi từng nghĩ rằng, sau này khi tất cả đều đã lớn và già đi, nhưng sẽ không ai trong ba chúng tôi quên đi được những năm tháng thanh xuân tươi đẹp này.
Tôi dựng xe đạp bên một gốc dừa sau đó đi ra ngoài bãi biển. Gió mang theo mùi vị mằn mặn quen thuộc và nước biển mát mẻ vuốt ve bàn chân khiến cho tâm trạng đang xốn xang của tôi hơi lắng xuống. Nắng vàng nhạt rải đầy trên những tàu lá dừa già cháy đỏ, trên bãi cát trải dài về tít đằng xa, ở đó có một cảng cá nhỏ, vài chiếc tàu cá thả neo gần bờ, dập dềnh theo những con sóng xô bờ. Nắng rải trên mặt biển xanh lấp lánh và rực rỡ. Một ngày nắng thật sự rất đẹp!
Tôi cúi xuống xắn ống quần, cởi dép, sau đó bước ra xa hơn. Nước ngập tới cổ chân, rồi tới mắt cá chân tôi, rồi ống đồng, đến khi nước ngập đến đầu gối tôi mới chịu dừng lại. Nước biển ào ào đập vào chân như muốn xô tôi ngã, nhưng tôi biết tôi sẽ không ngã. Quyết định từ bỏ Phong đau khổ đến thế mà tôi còn giữ cho mình đứng vững được, những con sóng này vẫn còn quá yếu ớt để có thể xô đổ tôi. Nhưng dù vậy, đột nhiên tôi lại nghĩ, giá như mình có thể chìm vào làn nước mát trong này mà không cần phải nổi lên nữa, thế thì tôi chẳng cần phải đau khổ mà chọn lựa như lúc này.
- Cậu có nhớ, cách đây rất lâu, các cậu đã từng hỏi tớ, nếu cả cậu và Phương cùng không biết bơi, khi hai người ngã xuống biển thì tớ sẽ cứu ai trước hay không?
Tiếng nói của Vũ Phong thình lình vang lên ở sau lưng khiến tôi phải quay đầu lại. Phong đứng trên bãi cát, ngay phía sau, sóng xô bờ tràn tới ngay trước mũi giầy của cậu ấy, sau đó lại rút lui trở lại. Phong mỉm cười nhìn tôi. Tôi ngây dại ngắm nhìn gương mặt mà mình đã khắc sâu vào tận trong lòng ấy. Dưới trời xanh, biển xanh, nắng vàng, tôi thấy đôi mắt cậu ấy cũng tràn ngập một màu xanh, khiến cho tôi đột nhiên ao ước được trầm mình vào trong đó, vĩnh viễn không cần trở lại nữa.
Câu hỏi của Phong làm cho tôi sững lại mấy giây, không ngờ cậu ấy vẫn còn nhớ cái chuyện từ ngày xửa ngày xưa đó. Ngày ấy tôi và Phương đã từng hỏi Phong, nếu cả hai chúng tôi đều rơi xuống biển thì cậu ấy sẽ cứu ai trước. Sau đó, Phong cười và đáp một cách hồn nhiên: “Tớ sẽ cứu cả hai. Nhưng đừng lo, tớ sẽ dạy các cậu tập bơi, như thế thì cả đến khi không có tớ, nếu như các cậu có ngã xuống, các cậu vẫn có thể tự bơi được rồi.”
Bây giờ tôi cũng rất muốn biết, nếu như chuyện đó thật sự xảy ra, thì cậu ấy sẽ cứu ai?
Phong vẫn nhìn tôi, như chờ đợi tôi nói một câu gì đó. Tôi di chuyển ánh mắt, cố gắng lấy cho mình một chút dũng khí, sau đó đáp:
- Tớ hy vọng cậu sẽ cứu Phương.
Phong cười. Nụ cười xán lạn khiến cho tôi càng bối rối. Tại sao cậu ấy có thể cười tươi như thế trong khi tôi cảm thấy bản thân quẫn bách muốn chết rồi?
- Tớ cũng đoán cậu sẽ nói như thế. Cậu lúc nào cũng cứ nhận thiệt thòi về cho mình.
- Không phải… – Tôi lắc đầu. – Tớ nói vậy vì cả hai chúng ta đều biết, Phương không biết bơi, còn tớ có thể. Tớ sẽ tự cứu được mình.
Nụ cười vụt tắt trên môi Phong. Cậu ấy nhìn tôi một cách nghiêm túc, sau đó đề nghị:
- Cậu vào bờ đi. Phơi nắng nhiều sẽ dễ bị cảm lắm, sắp thi tốt nghiệp rồi đấy, đừng để bị ốm.
Nói rồi Phong quay người và đi về phía hàng dừa, nơi có hai chiếc xe đạp đang dựng cạnh nhau. Túi đựng sách vở của chúng tôi cũng để ở đó. Khi tôi xách đôi dép về tới nơi, Phong đã ngồi sẵn ở dưới bóng một cây dừa, bàn tay bốc lên từng nắm cát, khẽ nghiêng cổ tay, cát từ từ rơi từ trong tay cậu ấy xuống, giống như một cái đồng hồ cát đang chảy vậy. Phong lặp đi lặp lại những hành động đó như một trò chơi yêu thích, đến tận khi tôi ngồi xuống cạnh cậu ấy, Phong vẫn không dừng lại. Dòng cát gặp gió bay lệch đi, bắt cả lên hai chân vẫn còn chưa kịp khô của tôi.
- Lần này là lần xạ trị thứ bao nhiêu rồi? – Phong đột ngột quay sang hỏi.
- Không biết nữa. Nhưng bác sĩ nói việc ấy cũng chẳng kéo dài thêm được bao lâu nữa. Cậu ấy yếu quá rồi. – Tôi lắc đầu, cố gắng giữ cho bản thân mình không bị hoảng hốt, hay ít nhất là cố gắng không để cho cậu ấy biết tôi đang hoang mang và hoảng hốt tới mức nào.
- Vì vậy mà cậu muốn đẩy tớ cho cậu ấy? Cậu nghĩ như vậy sẽ thay đổi được gì sao? – Phong cau mày, bây giờ mới bắt đầu chịu đi vào chủ đề chính.
- Phương cũng thích cậu, có khi còn hơn tớ nữa là đằng khác. Cậu ấy đã cho tớ đọc nhật ký của cậu ấy. Thì ra, cậu ấy đã có tình cảm với cậu từ rất lâu rồi, còn trước cả tớ.
- Nhưng tớ không phải cái bánh để các cậu nhường nhịn nhau. Cậu có ngu ngốc tới mức không hiểu điều ấy hay không vậy?
Tôi lắc đầu, cắn răng im lặng vài giây rồi mới đáp:
- Dù sao tớ cũng muốn dừng lại. Tớ không thích hợp với cậu đâu. Tớ sẽ sang Pháp du học và ở đó cùng với mẹ tớ luôn. Tớ chỉ muốn trước khi đi, cả ba chúng ta sẽ đều được vui vẻ, chí ít là cho đến lúc Phương…
- Thì ra cậu ích kỷ hơn tớ tưởng. – Phong nhìn tôi, trong mắt cậu ấy đầy sự giận dữ. – Vậy thì tớ cũng nói để cậu hiểu, cậu thích buông thì tớ sẽ buông. Nhưng tớ sẽ không vì thế mà lừa dối tình cảm của Phương. Tình cảm đơn phương là thứ tình cảm thiêng liêng và đáng trân trọng nhất, tớ không muốn làm vấy bẩn nó, càng không muốn lừa Phương.
- Cậu ấy đã khóc và nói rằng cậu ấy chỉ muốn có cậu ở bên trong thời gian cuối cùng này.
- Chính vì thế mà cậu đã không cho tớ công khai việc chúng ta là một đôi sao?
-Một phần thôi… – Tôi cay đắng cúi đầu, nhỏ giọng đáp.
Tôi biết tôi đã chọc giận Phong mất rồi. Nhưng tính bướng bỉnh không cho phép tôi được phép thú nhận cảm giác của bản thân với Phong. Tôi không thể nói với Phong rằng bản thân tôi cũng chẳng cao thượng tới mức có thể nhường bạn trai mình cho người khác mà không hề có cảm giác đau đớn nào. Tôi nghĩ tới Phương ngày một yếu dần bên giường bệnh, nhưng lúc nào cậu ấy cũng muốn gặp Phong, muốn trò chuyện với Phong, muốn ở bên Phong.
- Cậu nên tới thăm Phương, cậu ấy rất nhớ cậu.
Tôi chống tay đứng dậy, cúi xuống phủi phủi cát dính dưới chân và chậm rãi thả ống quần xuống. Một giọt nước từ mắt tôi chảy ra, rơi thẳng xuống bãi cát, hoàn toàn biến mất không một chút dấu vết.
- Tớ về trước đây. – Tôi nghe tiếng Phong đẩy chân chống xe đạp lên.
- Ừ… – Tôi lau vội nước mắt, đứng dậy định chào cậu ấy, nhưng Phong đã đi về phía bờ kè rồi.
Nhà chúng tôi ở gần nhau, đây là lần đầu tiên kể từ khi cùng đi học với nhau, Phong và tôi không về chung nữa.
***
Tôi và Phong buông tay nhau cũng vừa lúc lớp học ôn thi tốt nghiệp được nghỉ. Chúng tôi chỉ còn 7 ngày để chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp, đánh dấu việc chúng tôi kết thúc thời học sinh của mình. Bảy ngày ấy, tôi và Phong không gặp nhau một lần nào. Kể cả khi tôi đến nhà thăm Phương, dù Phương nói Phong vẫn thường xuyên đến thăm cậu ấy, nhưng không hiểu do vô tình hay cố ý mà chúng tôi không bao giờ chạm mặt. Nhìn gương mặt xanh xao nhưng không giấu được sự vui vẻ của Phương, tôi nghĩ có lẽ mối quan hệ của họ đã tốt hơn tôi tưởng. Tôi ra về như người mất hồn, một cơn ghen và tủi thân dâng ngập trong lòng tôi. Tại sao tôi nhận về mình nhiều thiệt thòi như thế mà không có ai hiểu cho tôi vậy? Thậm chí, có những khoảnh khắc, tôi cảm thấy mình đã quá ngu dại khi buông tay Phong như thế. Lần đầu tiên tôi nhận ra, tình cảm của tôi giành cho Phong chẳng hề kém cạnh mối tình đơn phương của Phương dành cho cậu ấy chút nào.
Ấy vậy mà tôi đã dại dột đánh mất nó.
Ngày chúng tôi thi tốt nghiệp cũng là ngày sức khỏe của Phương trở nên xấu nhất, gia đình cậu ấy đưa cậu ấy trở lại bệnh viện thành phố. Tôi bận bịu cho thủ tục sang Pháp nên mãi đến hai ngày sau khi thi tốt nghiệp xong, tôi mới đi thăm Phương được. Khi tôi tới, Phong đang ở đấy. Cậu ấy ngồi bên giường của Phương, đang nói chuyện với Phương một cách vui vẻ, thỉnh thoảng lại hỏi cậu ấy có đau không, có muốn uống nước không? Tôi nhìn Phong thảng thốt, Phong liếc nhìn tôi đầy hờ hững. Tôi như kẻ thứ ba dư thừa trước họ. Tôi đau, một cơn đau chưa từng có làm cho trái tim tôi như muốn ngừng đập vào lúc ấy. Lần đầu tiên tôi cảm thấy tuyệt vọng và hối hận vì đã vụng dại đánh mất mối tình đầu quý giá nhất của bản thân.
Bố mẹ Phương trở lại sau khi đã làm thủ tục trị liệu cho cậu ấy. Phong bế Phương xuống giường, đặt cậu vào xe lăn và để mẹ cậu ấy đẩy sang phòng xạ trị. Phong đi theo. Tôi cũng bước đi như một cái máy. Ngồi đợi ở hành lang ngột ngạt được một lúc, tôi đứng dậy bước ra vườn hoa bệnh viện. Ở đó làm tôi cảm thấy dễ chịu hơn, hay là tôi đang trốn chạy đây? Tôi sợ mình sẽ càng thêm tiếc nuối khi buông tay Phong ư?
Tôi ngồi trên ghế đá dưới gốc một cây bằng lăng. Nắng chiều trượt trên những chiếc lá cây xanh mướt, rơi xuống thảm cỏ dưới chân tôi. Tôi ngẩng đầu nhìn trời trong vắt một màu xanh, đột nhiên lại thèm được chạy ngay ra biển.
- Bao giờ cậu bay? – Tiếng Phong vang lên từ phía sau, nhưng lần này, tôi không dám quay đầu nhìn cậu ấy nữa.
Phong bước tới, ngồi xuống cạnh tôi, vẫn một mực chờ câu trả lời.
- Hai tháng nữa. – Tôi khẽ đáp.
- Lúc ấy chắc tớ cũng đi rồi. – Phong trầm mặc nói.
- Tớ không nghĩ là cậu lại thay đổi ý định. Phương có vẻ rất hạnh phúc. – Tôi chua chát thừa nhận.
- Người nên vui nhất là cậu. Đây chẳng phải là ý muốn của cậu hay sao? – Phong cười nhạt.
Một trăm, một nghìn câu nhiếc móc cũng không làm tôi đau bằng một câu nói hờ hững như gió thoảng này. Tôi sẽ vui ư? Tôi vui nổi ư? Nhưng dù sao, mọi thứ đã quá muộn để có thể đưa mọi thứ trở lại quỹ đạo vốn có của nó rồi.
Sau ngày hôm đó, tôi vẫn thường xuyên tới thăm Phương, vẫn không ngừng chạm mặt với Phong ở đó. Chúng tôi như hai người qua đường xa lạ, trước mặt Phương cũng không giấu vẻ hờ hững dành cho đối phương, đôi khi trao đổi vài câu chuyện nhạt nhẽo để Phương không thể nhận ra sự bất thường của mỗi người. Tôi không đếm được mình đã khóc hết bao nhiêu nước mắt trong những ngày tháng đó, một mình gặm nhấm nỗi đau khổ và nhớ nhung trong bao nhiêu đêm trắng, thế nhưng trước mặt Phong, tôi vẫn luôn tỏ ra là một đứa tâm tình vô cùng tốt, chẳng vì chuyện tình cảm của cậu ấy với Phương mà bị ảnh hưởng chút nào.
Trước khi tôi lên máy bay một tuần, Phương qua đời. Hôm ấy trời mưa rất to. Lớp chúng tôi đều đưa ma cậu ấy trong một buổi chiều mưa tầm tã và thê lương. Tôi và Phong là một trong những người rời khỏi nơi an táng cậu ấy sau cùng. Tôi nhìn những vòng hoa trắng chất cao trên mộ, hai mắt nhòe đi, hai chân chẳng còn chút sức lực nào để mà bước đi nữa. Phong đứng cạnh tôi, một tay cầm ô che mưa cho tôi, một tay giữ chặt lấy cánh tay tôi để tôi không ngã. Cậu ấy không nói gì, chỉ cắn răng đứng che mưa cho tôi, để mặc tôi khóc đến cạn khô nước mắt.
Tôi gói ghém sự đau đớn và nhớ thương cô bạn thân 12 năm trời của mình, gói ghém mối tình đầu đầy đau khổ và tiếc nuối, một mình lặng lẽ lên máy bay sang Pháp. Tôi đi, chỉ có bố, dì và đứa em cùng cha khác mẹ đưa tiễn. Tôi không nói cho bạn bè, cũng không thông báo cho Phong biết thời gian tôi sẽ bay. Rồi đây, có thể tôi sẽ không còn cơ hội được gặp lại Phong nữa. Chúng tôi đã quá xa nhau rồi.
Cuộc sống mới ở Lyon làm cho tôi tạm xếp những nỗi buồn cũ kỹ vào trong một góc trái tim, bắt đầu học cách mở lòng đón nhận những mối quan hệ mới với bạn bè cùng lớp, với gia đình riêng của mẹ và dượng, với những người trong khu phố nhỏ nơi chúng tôi sinh sống tại ngoại ô thành phố Lyon. Tôi có hai đứa em cùng mẹ khác cha, chúng đều tóc vàng, mắt xanh, nghịch như quỷ nhưng cũng rất yêu quý tôi. Nhờ có chúng mà tôi hòa nhập với nơi này nhanh hơn, tiếng Pháp của tôi cũng được cải thiện đáng kể.
Một ngày, đột nhiên tôi nhận được một bưu phẩm gửi tới từ Marseille. Tôi có vài người bạn Pháp, tuy nhiên không có ai ở tận Marseille cả. Mở gói bưu phẩm ra, tôi run rẩy đến phát khóc, không ngờ đó lại là cuốn nhật ký của Phương. Ai đã gửi nó cho tôi? Gia đình Phương ư? Hay là Phong?
Càng đọc đến những trang nhật ký cuối cùng, nước mắt tôi càng như mưa. Những dòng nhật ký của Phương đã cho tôi biết một bí mật mà chỉ có cậu ấy và Phong biết. Phương nói họ hoàn toàn không phải là một đôi như tôi tưởng. Phong đã thú nhận mọi chuyện với Phương ngay từ đầu, sau khi chúng tôi chia tay. Phong nói về tình cảm của cậu ấy với tôi, nói về việc tôi quyết định đẩy cậu ấy cho Phương, nói về việc cậu ấy thực sự yêu tôi, và không muốn lừa dối Phương. Phương giận bản thân mình, nhưng còn giận tôi hơn, và cô ấy đã muốn tìm cách giúp tôi hiểu ra tình cảm của tôi dành cho Phong. Họ cùng nhau diễn kịch trước mắt tôi. Sau đó, đúng là tôi đã nhận ra tôi yêu Phong nhiều đến nhường nào, nhưng tôi quá bướng bỉnh và chấp nhất nên mới không dám thừa nhận điều đó. Tôi vẫn chỉ là con bé ngây thơ cho rằng nếu bản thân bị ngã xuống nước thì tôi sẽ vẫn có thể tự bơi được mà không cần Phong cứu.
Ở trang nhật ký cuối cùng có kẹp một lá thư nhỏ. Tôi nhận ra là chữ của Phong.
“Nếu như anh còn có cơ hội được quay về bên em, hãy gọi điện cho anh. Anh sẽ lập tức chạy tới bên em.”
Ở cuối là một dòng số điện thoại bàn, mã vùng là ở Merseille, kèm theo địa chỉ của một phòng tại kí túc xá đại học Aix Merseille. Phong cũng đã tới Pháp sao? Tôi run run bấm điện thoại, đến khi nghe thấy giọng nam trầm ấm mà tôi chưa từng quên trong lòng, tôi vẫn còn không dám tin là Phong đã đang ở ngay gần tôi như thế.
- Phong? – Đó là tiếng duy nhất mà tôi có thể thốt ra khỏi miệng lúc này.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó người bên kia đáp lại, bằng đúng tiếng Việt quen thuộc.
- Là em sao?
Một khắc này, tôi có cảm tưởng rằng Phong đang cười ở bên kia đầu dây. Tôi bất giác lại nhớ đến nụ cười rạng rỡ của cậu ấy mỗi lần cậu ấy nhìn tôi.
- Biển ở Merseille đẹp không? – Tôi hỏi.
- Em có muốn cùng anh ngắm bình minh ở đây không? – Phong hỏi lại tôi.
- Có giống với bình minh ở nhà chứ? – Tôi cười, lấy tay gạt đi một giọt nước mắt vừa lăn xuống má.
- Không giống, nhưng vẫn rất đẹp.
- Nắng thì sao?
- Một đường chân trời đầy nắng. Em tới không?
- Ừ.

Quay lại
Tặng bạn 5 game HOT
Backlink VN, Automatic Backlinks, Free backlinks igood.wap.sh Page Rank DMCA.com
http://igood.wap.sh/truyen/index.htm?__xtblog_entry=9792509
3 | 13782
Liên kết: tải nhạc tải winplay miễn phí tai game bài bigone 135 tải game thần nông